Chia sẻ bài viết
TRƯỚC NGƯỠNG CỬA CẤP 3, ĐIỀU CON CẦN LÀ …
Có một khoảng thời gian, ba mẹ gần như biết mọi chuyện xảy ra trong ngày của con.
“Hôm nay con chơi với ai. Ở lớp cô khen gì. Con buồn vì chuyện gì.” Thậm chí chỉ cần nhìn nét mặt là ba mẹ cũng đoán được con đang nghĩ gì.
Nhưng rồi con bước vào tuổi teen 11 – 15 tuổi, con bắt đầu có rất nhiều thay đổi: con tự lập hơn, có chính kiến hơn,biết sử dụng công nghệ, biết chủ động tìm kiếm thông tin, thành thạo mạng xã hội có những mối quan tâm riêng và cũng bắt đầu muốn tự quyết định nhiều việc của mình. Câu chuyện sau giờ học đôi khi chỉ còn:
💬 “Hôm nay ở lớp thế nào?”
“Bình thường ạ.”
💬 “Có chuyện gì không con?”
“Không có gì đâu ạ.”
Con bắt đầu có những câu chuyện riêng, những người bạn riêng và cả những suy nghĩ không còn kể hết với ba mẹ. Và nỗi lo không chỉ còn là con có học tốt không.
Ba mẹ lo khi lên một môi trường mới, con có hòa nhập được không. Khi gặp áp lực, con có biết cách đối diện không. Khi có chuyện buồn, con sẽ tìm đến ai? Khi đứng trước một lựa chọn khó, con có đủ bình tĩnh để tự quyết định? Có lẽ càng lớn, con càng cần tự lập, con cần ba mẹ đồng hành theo cách khác. Đặc biệt, các con bây giờ có một lợi thế rất lớn, gần như điều gì cũng có thể tìm thấy câu trả lời. Chỉ vài giây trên Google hay một câu hỏi với ChatGPT là đã có rất nhiều thông tin. Đôi khi con không cần một câu trả lời ngay, mà cần một người chịu nghe hết câu chuyện. Không cần ba mẹ quyết định thay, mà cần được hỏi: “Con nghĩ thế nào?” Không cần nghe ngay rằng mình đúng hay sai, mà cần cảm thấy suy nghĩ của mình được tôn trọng: Nếu được làm lại, con nghĩ mình sẽ làm khác điều gì?”
Những cuộc trò chuyện nhỏ như vậy cũng là cách con học cách gọi tên suy nghĩ, trình bày quan điểm, nhìn lại vấn đề và dần tự tìm ra cách giải quyết của mình.
Đó cũng là điều mà FUTURE LEADERS tại PoPoDoo mong muốn tiếp nối trong lớp học dành cho các bạn 11–15+ tuổi. Thông qua tiếng Anh, con được đặt câu hỏi, thảo luận, trình bày ý tưởng, phản biện, làm dự án và giải quyết vấn đề. Không chỉ để sử dụng ngôn ngữ tốt hơn, mà để con dần biết mình nghĩ gì, vì sao mình nghĩ như vậy và làm thế nào để tự tin nói ra điều đó.
Bởi hành trang vào cấp 3 không chỉ được chuẩn bị ở trường hay trong những giờ học. Nó còn được vun đắp từ chính những cuộc trò chuyện mỗi ngày giữa ba mẹ và con. Có thể con sẽ không còn kể cho ba mẹ mọi chuyện như ngày bé. Nhưng mong rằng khi có một chuyện thật sự quan trọng, khi gặp một thử thách chưa biết phải làm sao, ba mẹ vẫn là người con muốn tìm về để nói: “Ba mẹ ơi, con có chuyện này muốn kể…” 💜
